Bài viết số 6 lớp 8 đề 2: Từ bài bàn luận về phép học hãy nêu suy nghĩ về mối quan hệ giữa học và hành

“Học” và “hành” là hai khái niệm khác nhau, nhưng chúng lại song hành cùng nhau mới có được kết quả tốt. Học là việc ta tiếp thu kiến thức qua sách vở từ bên ngoài – bên trong nhà trường. Còn hành lại là những trải nghiệm thực tế của những bài học kia để đúc rút kinh nghiệm. 

Đề bài: Từ bài “Bàn luận về phép học” của La Sơn Phu Tử Nguyễn Thiếp, hãy nêu suy nghĩ về mối quan hệ giữa học và hành.

Dàn ý bài viết số 6 lớp 8 đề 2

Hướng dẫn làm bài tập làm văn số 6 lớp 8 đề số 2, bài viết số 6 lớp 8 đề 2 nêu suy nghĩ về mối quan hệ giữa học với hành. Một nhà văn Nhật Bản từng nói như này: Điều làm nên sự khác biệt giữa bạn và người khác chính là tri thức. 

  • Với ý nghĩa ấy, việc học và sự hiệu quả là thiêng liêng và cao quý vô ngần. Biển học vô bờ nhưng làm cách nào để học một cách có hiệu quả, để học mà không phải chỉ là lí thuyết suông đó mới là mấu chốt. 
  • Bởi học lí thuyết chỉ là một màu xám xịt chỉ cây đời mới mãi mãi xanh tươi. Vậy nên, hiểu thấu được giá trị của việc này, La Sơn phu tử Nguyễn Thiếp khuyên ta: Học phải đi đôi với hành, và trong bài luận “Bàn về phép học của mình, tiên sinh đã cho chúng ta thấy ý nghĩa của việc học chân chính. 
  • Từ đó, gợi lên trong tôi nhiều suy nghĩ về thái độ và cách học tập đúng đắn để đem lại lợi ích và sự hiệu quả. Vậy thì hôm này mình sẽ giúp các bạn bài viết số 6 lớp 8 đề 2: 
  • Từ bài Bàn luận về phép học của La sơn phu tử Nguyễn Thiếp, hãy suy nghĩ về mối quan hệ giữa học với hành. Mời các bạn tham khảo bài làm dưới đây.
la-son-hu-tu-nguyen-thiep
La Sơn phu tử – Nguyễn Thiếp

Đề 2 Viết bài tập làm văn số 6 Văn nghị luận trang 85 SGK Ngữ văn 8 tập 2

Mười bốn tuổi với tám năm ngồi trên ghế nhà trường đã giúp tôi trưởng thành và chín chắn hơn rất nhiều. Tôi đã từng nghe Chủ tịch Hồ Chí Minh nói “Học phải đi đôi với hành. Học mà không hành thì vô ích. Hành mà không học thì hành không trôi chảy”. Nhưng đến khi học văn bản “Bàn luận về phép học của La Sơn Phu Tử Nguyễn Thiếp, tôi mới thực nhận ra sự học và mối quan hệ giữa học và hành.

Ngay từ đầu văn bản, Nguyễn Thiếp đã chỉ ra mục đích chân chính của việc học: “Ngọc không mài không thành đồ vật. Người không học không biết đạo”. Từ đó, ông nghiêm khắc nêu ra và phê phán lối học chuộng hình thức, cưỡi ngựa xem hoa để rồi gây nên những tai hoạ lớn cho bản thân, gia đình và cả đất nước. Để mọi người biết học, biết đạo, tức là quan hệ, ứng xử trong gia đình, xã hội, ông đã xác định phương pháp học đúng đắn để có kết quả cao nhất. Những ý kiến của ông rất chính xác, nào là phải học từ thấp đến cao, học rộng rồi tóm lược cho gọn, học phải đi đôi với hành.

Để hiểu rõ được bài học sâu sắc của Nguyễn Thiếp, trước hết ta cần hiểu xem học và hành là gì. Học là quá trình tìm tòi, thu nhận, tích luỹ kiến thức, rèn luyện kĩ năng để có hiểu biết về mọi mặt. Học không chỉ là học trên ghế nhà trường mà ngay từ nhỏ, khi còn sống trong vòng tay của cha mẹ, ta đã được học ăn, học nói, học đi hay, cư xử lễ phép với mọi người. Học phải học từ từ, từ thấp đến cao, từ cơ bản đến phức tạp như xây một ngôi nhà cao, móng có vững bền thì ngôi nhà mới chắc được. Khối óc con người không có khả năng nhớ quá lâu, quá nhiều và tỉ mỉ vì vậy khi có nhiều kiến thức, ta phải biết tóm gọn những ý chính, ý cơ bản. Còn hành có nghĩa là làm, là thực hành. Khi có kiến thức ta phải vận dụng những hiểu biết đó vào thực tế cuộc sống. Có như vậy, học mới có ích, mới không là vô nghĩa. Qua văn bản, tôi đã thấy được vai trò, mục đích to lớn của việc học đối với con người: Học không chỉ cho ta kiến thức, kĩ năng mà còn giúp ta làm việc tốt hơn, có một tương lai tươi sáng hơn. Nhưng quan trọng hơn là ta phải nhận thấy mối quan hệ giữa học và hành, để có phương pháp học tập đúng. Như thế mới có thể học tốt, mới có thể vươn tới đỉnh cao của sự học.

Thật vậy. Nếu ta chỉ học mà không hành thì những tri thức kia chỉ là vô ích, con người sẽ không làm được việc gì hoặc làm việc rất lúng túng. Có thể bạn là một cây Toán, cây Văn của trường lớp mà bài tập về nhà không làm, bài văn không chịu viết mà chỉ khư khư ôm quyển sách thì liệu bạn có học tốt lên được không? Hay chỉ làm cho tài năng, năng khiếu của bạn bị mai một, kiến thức bị rỗng, có mà như không. Bạn thích học Vật lí, Hoá học mà không làm thí nghiệm, quan sát hiện tượng, không biết ứng dụng kiến thức về máy cơ đơn giản, về tính chất của ôxi vào đời sống thực tế thì liệu bạn có giữ mãi được những gì mình học, có học tốt được? Hay tình yêu của bạn đối với môn học chỉ ngày một nhạt phai. Có biết bao thủ khoa, á khoa đại học khi ra trường lại không làm được chính nghề mà họ học. Đó là vì học đã không vận dụng, thực hành trong khi học, họ chỉ biết học thuộc lòng. Nếu ai cũng như vậy thì con người sẽ không như “nước đổ đầu vịt” mà là “học trước quên sau”. Nhớ làm sau được khi ta ngồi im như tượng, miệng lẩm nhẩm học thuộc lòng như cầu kinh niệm Phật. Nếu ai cũng như vậy thì thế giới loài người sẽ trở thành một thế giới của những con mọt sách hay sao?

học đi đôi với hành
Học đi đôi với hành

Việc hành quan trọng là thế nhưng ý nghĩa của học cũng không hề nhỏ bé. Nếu ta chỉ cắm cúi hành mà không học thì sẽ làm việc một cách khó khăn, lúng túng, sản phẩm làm ra sẽ không đạt chất lượng cao. Tôi đã được đọc một câu chuyện nhỏ. Câu chuyện đó kể vể một con khỉ mồ côi mẹ, sống xa thế giới loài khỉ. Đến khi có người cho nó một quả chuối vàng ươm, nó cầm lên ngắm nghía, ngửi ngửi rồi vứt đi mà không biết bóc ăn. Câu chuyện đơn giản vậy thôi mà hàm chứa một ý nghĩa vô cùng sâu sắc. Chú khỉ con kia là loài khỉ mà không biết ăn chuối đó là vì chú sống không có mẹ, không được học tập về tập tính, thói quen của loài khỉ. Trong câu chuyện đó có thấp thoáng bóng dáng của con người. Con người mà không được học thì cũng không có kiến thức, chẳng phải giống như con khỉ mà không ăn chuối hay sao? Tôi có một vài câu hỏi nữa cần tôi và các bạn tự trả lời. Liệu bạn có thể tính được khối lượng, chất sản phẩm trong một phương trình hoá học nếu không biết cách tính toán. Bạn có thể tính được hiệu suất trong Vật lí nếu không biết hiệu suất là gì. Và bạn có thể vẽ được hình học động nếu không biết chức năng và các phần chính của phần mềm Geogrebra, có thể viết được một bài văn nghị luận chặt chẽ thuyết phục nếu không biết luận điểm là gì, cách sắp xếp các luận điểm theo một trình tự hợp lí ra sao? Câu trả lời là không. Bạn không thể làm được việc gì nếu không có tri thức, không thể có tri thức nếu không học. Học còn ảnh hưởng rất lớn tới tương lai, công việc của chúng ta sau này.

Bạn muốn làm một bác sĩ giỏi chữa bệnh cứu người mà lại không học từ bây giờ, không chịu tìm hiểu sâu về y học thì ước mơ kia sẽ không thực hiện được. Bạn muốn làm một công nhân lành nghề mà lại không hay những kỹ thuật, những trang thiết bị hiện đại, tiên tiến thì bạn sẽ không thể nào làm nên những sản phẩm có chất lượng, năng suất cao. Có biết bao những mơ ước đẹp đẽ biến thành những mơ tưởng hão huyền chỉ vì bạn không có ý chí, không học. Ngày nay, xã hổi đã đổi khác, thế giới ngày một văn minh, nước ta đang trên con đường xây dựng Việt Nam công nghiệp hoá, hiện đại hoá. Người nông dân cũng phải được trang bị đầy đủ tri thức, hiểu biết chính xác về giống cây trồng, vật nuôi, cách chăm sóc, phòng dịch bệnh, sâu bọ. Hơn thế, bà con còn được học tập về những máy móc, phục vụ nông nghiệp, làm tăng năng suất lại tiết kiệm được sức lao động. Nếu con người chỉ biết lao vào công việc mà quên mất việc học thì khác nào cái máy, con rô bốt vô tri vô giác, khác nào một con vẹt học tiếng người, nói tiếng người mà chẳng hiểu mình đang nói gì?.

Còn khi ta biết kết hợp việc học với việc hành thì làm việc tốt hơn củng cố được kiến thức, kĩ năng đã học. Ta đã từng nghe danh những tấm gương sáng ở nước nhà và trên thế giới. Như ông vua máy tính Bin Ghết, một tỉ phú của thế giới, là người cần cù học tập sau đó thực hành ngoài cuộc sống và kết quả của việc làm đó là ông đã xây dựng được một mạng lưới vi tính khổng lồ, rải khắp thế giới. Như nhà khoa học Ê-đi-sơn không chỉ thông minh, học giỏi, phát minh ra bóng đèn điện, xe điện mà còn là người cần cù, siêng năng. Có ai biết rằng nhà phát minh đó đã thường xuyên cầm búa làm việc thành thạo như những công nhân lành nghề khác. Lịch sử ta từ trước tới giờ, sáng lên hình ảnh Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn- vị dũng tướng tài ba, hiểu sâu rộng văn chương, binh pháp. Ông đã đem những gì tích luỹ được mà viết Binh Thư yếu lược, mà soạn Bình ngô đại cáo làm súc động trái tim, sục sôi ý chí chiến đấu của bao tướng sĩ. Lí Tiên Hoàng Lí Công Uốn là người học sâu hiểu rộng lịch sử nước ta,sử sách nước ngoài để rồi có quyết định sáng suốt dời đô từ Hoa Lư đến thành Đại La, làm nhân dân muôn đời hạnh phúc, an vui. Trong hai cuộc kháng chiến gian khổ của dân tộc, Hồ Chí Minh như vì sao sáng, sáng cả về học thức uyên thâm, sáng cả về những việc làm, những hi sinh của người cho đất nước. Bên cạnh đó là Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã học tập người xưa, lãnh đạo quân dân kháng chiến chống pháp rồi đánh Mĩ. Nhà nông học Lương Định Của thì sao? Ông đã cùng nhân dân lội xuống ruộng cấy lúa, đem hết tài năng của mình để tạo ra những giống lúa mới đem lại cuộc sống ấm no cho bao người. Nếu bạn bảo “Những vị đó đều là nhân tài kiệt xuất, ta làm sao sánh bằng”. Xin thưa rằng để trở thành nhân tài họ phải học, phải hành chăm chỉ cần cù. Tôi có biết một bạn gái lớp 8 đã vui vẻ nhận lời hướng dẫn em làm Toán viết Văn, đi trồng lạc, trồng ngô cùng bố, sẵn sàng giúp đỡ gia đình. Với cô bạn ấy, đó cũng là thú vui, là cách để củng cố kiến thức cho mình. Chỉ cần một chút để ý thôi, bạn sẽ nhận thấy xung quanh mình có rất nhiều người đã học và hành đúng đắn, đã đạt được những kết quả, thành công lớn lao và ý nghĩa.

Thật khâm phục La Sơn Phu Tử. Thật cảm ơn những bài học sâu sắc của tác giả. Từ đây, tôi đã nhận thấy rằng học và hành có mối quan hệ chặt chẽ với nhau. Học sẽ giúp hành lưu loát, trôi chảy, hành sẽ giúp học tốt hơn. Ngày nay, bên cạnh những người có ý thức học, kết hợp học với hành thì còn có nhiều học sinh, sinh viên chỉ học lấy hình thức, lấy tiếng là người đi học mà không biết gì, khong thấy được cái sai của mình và cái đúng của học. Mọi người hãy từ bỏ lối học đó, hãy lấy câu “Học đi đôi với hành” để làm cơ sở cho một phương pháp học tập đúng. Học có vai trò to lớn đối với mỗi con người, với cả gia đình và dân tộc. Vì vậy có cách học đúng đắn, học theo lời dạy của bậcm cha ông mới xứng là người con đất Việt. Giờ đây, tôi vẫn vui chơi, nghịch ngợm như trước nhưng tôi đã biết không được nghịch điện, không được bẻ cành hái hoa, không được vứt rác bừa bãi, không được thiếu lễ phép, tôn trọng mọi người. Chắc chắn rằng tôi sẽ còn cố gắng để tìm đến con đường học vấn chân chính, và bạn sẽ có được phương hướng cho mình.

Hiểu biết hạn hẹp của tôi chỉ có thể có những suy nghĩa giản đơn, nhỏ bé về sự học vô bờ. Có thể bạn sẽ còn lĩnh hội được những ý nghĩa thâm thuý sâu xa của “Bàn luận về phép học” mà tôi chưa có khả năng. Nhưng bây giờ, trong óc tôi đang hiện lên một ý nghĩa nhỏ bé mà quan trọng “Học có vai trò to lớn nhưng nếu ta cố gắng, phấn đấu, sửa chữa cái sai thì ta sẽ đạt được điều mong muốn.”

Bài viết số 6 lớp 8 đề 2 đề số 2: Bàn luận về mối quan hệ giữa Học và Hành 1

Có rất nhiều con đường đi đến thành công, nhưng con đường ngắn nhất hẳn có lẽ là nhờ tri thức. Bởi tri thức là con đường tuy vất vả gian nan nhưng lại cũng khiến ta thấy tự hào khi chinh phục được nó. Nhưng học thế nào để có thể phát triển, để có thể thể tiến tới thành công. Chỉ lí thuyết suông thôi ư. Không thể, học phải đi đôi với hành, trong bài luận Bàn về phép học của La Sơn phu tử Nguyễn Thiếp đã gợi nhắc ta sâu sắc về điều đó.

Học là quá trình con người tiếp thu kiến thức và lĩnh hội nó vào đời sống của mình. Học có nhiều cách, có thể học từ sách vở, tự học và học trên mạng…Trong thời buổi công nghệ phát triển như hiện nay, có rất nhiều nguồn tri thức và phương pháp học hiệu quả đề phát triển bản thân. học là môt quá trình lâu dài và cần sự kiên trì bền bỉ, không phải là việc học trong nhất thời và thoáng chốc. Còn hành là việc thực hành, áp dụng những kiến thức đã học vào đời sống, vào thực tiễn để không để những kiến thức chỉ nằm đơ trên trang giấy. hành là quá trình ta đã lĩnh hội chính xác và hiệu quả, là khâu cao nhất của việc học. Học và hành là hai mặt của một quá trình, là sự thống nhất hữu cơ. Học mà không hành thì kiến thức chỉ là lí thuyết suông, chỉ là một con vẹt, không biết tư duy, vận dụng. hành mà không học thì không có nền tảng, kiến thức đúng đắn. phải vững rế, bền gốc mới mong vươn cao, vươn xa được. Chính vì vậy học và hành chính là nền tảng cốt yếu cho con đường đi đến thành công.

Hành là việc ta thức hành làm bài tập nhiều hơn để áp dụng, là biết vận dụng lí thuyết vào đời sống để giải quyết những vẫn đề thực tiễn. việc học xét đến cùng là để phát triển, làm cho cuộc sống thêm văn minh, tiến bộ và ngày càng hiện đại, hiệu quả. Nhưng nếu học mà không hành thì thử hỏi cuộc sống sẽ lấy gì để phát triển. một người thợ may chỉ đọc lí thuyết mà không thực hành may thử thì mãi chẳng biết may, một nhà khoa học chỉ vùi đầu vào lí thuyết mà không tiến hành thí nghiệm để kiểm chứng thì mãi chỉ là lí thuyết suông vô ích mà thôi. Cũng như vậy, với một người học sinh như chúng ta thì việc đơn giản nhất là học đi đôi với hành.

Dao-hoc-nguyen-thiep
Đạo học – Nguyễn Thiếp

Học đi đôi với hành giúp kiến thức thêm nhuần nhuyễn, thêm hiệu quả và khắc sâu hơn được kiến thức. Không còn tình trạng học xong cất đi, học mà vẫn không hiểu gì, học chỉ như cưỡi ngựa xem hoa. Một người học như vậy sớm muộn cũng sẽ bị kiến thức suông làm mụ mẫm. Khi thực hành, kiến thức được lưu thông, ta vận dụng và phát huy được khả năng của bản thân. không phải là một con vẹt, một con chim chàng Làng vô dụng.

Muốn học đi đôi với hành, trước nhất người học phải ý thức được vai trò của việc học. Và để học hiểu quả nhất ta có thể tự học. Tự học giúp ta chủ động và tự tin lĩnh hội kiến thức. Không bị phụ thuộc và chi phối bởi các yếu tố bên ngoài. Tự học là một cách ta tiếp cận kiến thức hiệu quả và rất được khuyến khích, tránh tình trạng học tủ, học vẹt, mà còn phát huy được tu duy và năng lực của bản thân. nhưng tự học rồi cũng cần vận dụng vào thực tế. mọi quá trình đều hướng đến phục vụ đời sống, đều để làm nên giá trị cho cuộc đời.

Học và hành là hai mặt của một quá trình, không thể thiếu một trong hai. đó là nền tảng và chiều khóa để thành công, để có thể phát triển tối đa bản thân và góp phần tạo nên những giá trị cho cuộc sống, cho chính mình.

Bài viết ngắn số 6 lớp 8 đề 2: Từ bài bàn luận về phép học hãy nêu suy nghĩ về mối quan hệ giữa Học và Hành 

Học tập là một quá trình quan trọng theo suốt cuộc đời mỗi con người. Từ xưa đến nay, các bậc học giả, hiền triết đều khuyên chúng ta có một phương pháp học tập đúng đắn để thu nhận được nhiều kiến thức bổ ích, đạt được những thành công trong cuộc sống. Một trong số những phương pháp đó là học đi đôi với hành. Nguyên lí này cũng được La Sơn Phu Tử Nguyễn Thiếp đề cập trong bài tấu “Bàn về phép học” gửi vua Quang Trung.

Vậy, thế nào là “học đi đôi với hành”, hay như Nguyễn Thiếp nói, đó là “theo điều học mà làm”. Học là quá trình tìm hiểu, tiếp thu kiến thức về mọi mặt. Còn hành là thực hành, nghĩa là áp dụng những kiến thức học được vào thực tế đời sống.

Học và hành có mối quan hệ mật thiết với nhau, mặt này gắn với mặt kia. Học được xem như gốc rễ của cây, gốc có bền vững thì cây mới cứng cáp, khỏe mạnh. Lúc nhỏ ta học đi, học nói, lớn hơn thì dần tiếp cận với biển tri thức khổng lồ của nhân loại. Học là ngọn đèn soi sáng, dẫn đường để chúng ta thực hiện mọi công việc trong đời sống. Thế nhưng, “lí thuyết chỉ là màu xám, còn cây đời mãi mãi xanh tươi”. Lí thuyết mà không áp dụng vào thực tế chỉ là lí thuyết suông, việc học mất đi giá trị, tốn công sức, thời gian và tiền bạc.

moi-quan-he-giua-hoc-va-hanh
Mối quan hệ giữa học và hành

Trong thời đại khoa học công nghệ như hiện nay, việc áp dụng lí thuyết vào thực tiễn để lao động và làm việc là vô cùng cần thiết. Từ những chỉ dẫn sẵn có, người kĩ sư phải biết vận dụng nó để điều hành máy móc. Qua thời gian học tập trên giảng đường, người kiến trúc sư phải thiết kế được bản vẽ của những công trình. Chính Bác Hồ- lãnh tụ vĩ đại của nhân dân Việt Nam đã vận dụng thành công và sáng tạo chủ nghĩa Mác- Lê-nin vào con đường cách mạng của dân tộc ta, dẫn dắt nhân dân thoát khỏi lầm than, nô lệ, giành lại nền tự chủ, hòa bình, độc lập cho đất nước. Thực hành là khâu sau cùng để kiểm tra và chứng thực quá trình học tập lâu dài và bền bỉ của chúng ta. Thế nhưng, thực hành cần có một cái gốc vững chắc là lí thuyết để làm nền tảng cho mọi hành động sau này. Thiếu lí thuyết, việc thực hành sẽ gặp nhiều trở ngại, con người sẽ trở nên lúng túng, bối rối.

Là một người học sinh, chúng ta cần nhận thức rõ về mối quan hệ gắn bó giữa học và hành để đạt được nhiều thành công trong học tập và cuộc sống. Trước tiên, chúng ta cần nắm vững kiến thức từ những bài giảng của thầy cô, tìm hiểu thêm kiến thức từ sách vở, những phương tiện truyền thông và ngoài đời sống. Từ cơ sở những hiểu biết tích lũy được, còn cần áp dụng một cách khéo léo và sáng tạo vào việc giải quyết những vấn đề, công việc trong thực tế. Bên cạnh đó, việc xác định cho mình một mục đích học tập rõ ràng, một phương pháp học tập đúng đắn cũng vô cùng càn thiết.

Tuy nhiên, một thực tế đáng buồn hiện nay là nước ta còn quá coi trọng lí thuyết mà chưa đầu tư nhiều cho thực hành. Vấn đề này một mặt đến từ nhận thức của học sinh, mặt khác còn do chúng ta chưa có đủ cơ sở vật chất phục vụ cho việc thực hành để áp dụng những kiến thức từ sách vở vào cuộc sống.

Tổ chức UNESCO từng đề xuất một mục đích học tập, đó là: “Học để biết, học để làm, học để chung sống, học để tự khẳng định mình”. Vì thế, mỗi người chúng ta hãy nghe theo lời dạy của Nguyễn Thiếp, phối hợp chặt chẽ, nhuần nhị giữa học và hành để có thể thành công trong mọi mặt đời sống, chứng minh được năng lực của bản thân và góp phần xây dựng quê hương, đất nước.

Với những bài văn ở trên, hi vọng giúp được các bạn trong quá trình học tập. Xin chào và hẹn gặp lại!

Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *