Những câu chuyện về bác và rút ra bài học hay nhất

Những câu chuyện về bác và rút ra bài học cho bản thân là cách để nâng cao tri thức điều tốt nhất. Để có thể tham khảo các câu chuyện của Bác, vui lòng xem bài viết bên dưới nhé!

Những câu chuyện về bác và rút ra bài học

Câu chuyện 1: Chiếc áo ấm – Bài học về sự chăm lo của Bác Hồ

Một đêm mùa đông năm 1951, gió bấc tràn về mang theo những hạt mưa lâm thâm làm cho khí trời càng thêm lạnh giá. Thung lũng bản Ty co mình lại trong yên giấc, trừ một ngôi nhà sàn nhỏ còn phát ra ánh sáng. Ở đây, Bác vẫn thức, vẫn làm việc khuya như bao đêm bình thường khác. Bỗng cánh cửa nhà sàn hé mở, bóng Bác hiện ra. Bác bước xuống cầu thang, đi thẳng về phía gốc cây, chỗ tôi đang đứng gác.

– Chú làm nhiệm vụ ở đây có phải không? 

– Thưa Bác, vâng ạ!

– Chú không có áo mưa?

Tôi ngập ngừng nhưng mạnh dạn đáp:

– Dạ thưa Bác, cháu không có ạ! 

Bác nhìn tôi từ đầu đến chân ái ngại:

 – Gác đêm, có áo mưa, không ướt, đỡ lạnh hơn…

 Sau đó, Bác từ từ đi vào nhà, dáng suy nghĩ…

 Một tuần sau, anh Bảy cùng mấy người nữa đem đến cho chúng tôi 12 chiếc áo dạ dài chiến lợi phẩm. Anh nói:

– Bác bảo phải cố gắng tìm áo mưa cho anh em. Hôm nay có mấy chiếc áo này, chúng tôi mang lại cho các đồng chí. Được một chiếc áo như thế này là một điều quý, nhưng đối với chúng tôi còn quý giá và hạnh phúc hơn khi Bác trực tiếp chăm lo, săn sóc với cả tấm lòng yêu thương của một người cha.

nhung-cau-chuyen-ve-bac-va-rut-ra-bai-hoc-1
Vị cha gia của dân tộc – Hồ Chí Minh

Sáng hôm sau, tôi mặc chiếc áo mới nhận được đến gác nơi Bác làm việc. Thấy tôi, Bác cười và khen:

– Hôm nay chú có áo mới rồi.

– Dạ thưa Bác, đây là áo anh Bảy đem đến cho tiểu đội chúng cháu mỗi người một chiếc ạ.

Nghe tôi thưa lại, Bác rất vui. Bác ân cần dặn dò thêm:

– Trời lạnh, chú cần giữ gìn sức khỏe và cố gắng làm tốt công tác. 

Dặn dò xong, Bác trở lại ngôi nhà sàn để làm việc. Lòng tôi xiết bao xúc động. Bác đã dành áo ấm cho chúng tôi trong lúc Bác chỉ mặc một chiếc áo bông mỏng đã cũ. Đáng lẽ chúng tôi phải chăm lo cho Bác nhiều hơn, còn Bác, Bác lại lo nghĩ đến chúng tôi nhiều quá. 

Từ đấy, chúng tôi cũng trân trọng giữ gìn chiếc áo Bác cho như giữ lấy hơi ấm của Bác. Hơi ấm ấy đã truyền thêm cho chúng tôi sức mạnh trong mỗi chặng đường công tác.

Bài học kinh nghiệm rút ra: 

– Câu chuyện này tả lại tình yêu thương ân cần của Bác dành cho những cán bộ phục vụ quanh mình. Dù bận trăm công nghìn việc, nhưng khi thấy người chiến sĩ cảnh vệ canh gác dưới chân lán bị ướt và lạnh, Bác đã đôn đốc quân nhu chóng tìm áo ấm cho các anh. Chỉ một chiếc áo nhưng đã làm ấm cơ thể, ấm lòng anh chiến sĩ và hàng triệu triệu con tim người Việt.

– Như trong lời bài hát Thuận Nguyễn có viết: “Bác Hồ Người là tình yêu thiết tha nhất. Trong toàn dân và trong trái tim nhân loại. Cả cuộc đời Bác chăm lo cho hạnh phúc nhân dân. Cả cuộc đời Bác hy sinh cho dân tộc Việt Nam. Bác thương những cụ già xuân về gửi biếu lụa Bác thương đàn cháu nhỏ trung thu gửi quà cho. Bác thương đoàn dân công đêm nay ngủ ngoài rừng Bác thương người chiến sĩ đứng gác ngoài biên cương Bác viết thư thăm hỏi gửi muôn vàn yêu thương.”

Câu chuyện 2: Bác Hồ với tinh thần tự học

Mùa hè năm 1911, Bác đặt chân lên đất Pháp, đối với Bác, kể từ thời điểm đó mọi việc từ sinh hoạt hàng ngày, tới công việc, nhằm tìm ra con đường cứu nước, cứu dân đều phải sử dụng tiếng Pháp. Vì thế, nếu không biết tiếng Pháp thì thật là “trở ngại lớn nhất trên con đường tìm đường cứu nước, cứu dân”. Bác đã đặt ra quyết tâm “Nhất định phải học nói, học học viết cho kỳ được” và Bác đã tìm ra được phương pháp học cho riêng mình dù trong hoàn cảnh thiếu thốn, khó khăn.

Ngay khi còn trên chuyến tàu sang Pháp (La-tu-sơ Tơ-rê-vin, dưới các tên Văn Ba) mỗi lúc rảnh rổi, Bác thường tìm đến hai người lính trẻ đi cùng chuyến tàu để học đọc và viết tiếng Pháp. Họ cho Bác mượn những quyển sách nhỏ in tiếng Pháp. Muốn biết rõ về cái gì, muốn biết đồ vật nào đó viết bằng tiếng Pháp như thế nào, Bác đều chỉ tay hỏi. Tối tối sau khi đi làm về, Bác ghi lại những từ mới vào. Học được chữ nào, Bác ghép chúng lại thành câu thực hành ngay.

Ban đầu, Bác tập ghép một vài từ, sau ghép thành đoạn, dần dần Người tập viết thành từng bài dài. Một thời gian sau, Bác tìm đến các tờ báo của Pháp để xin được viết bài đăng báo. Trong những lần gửi bài, Bác nói với mọi người trong Tòa soạn rằng: “Tôi rất sung sướng nếu bài viết này của tôi được đăng, nhưng dù thế nào cũng xin các đồng chí sửa lỗi tiếng Pháp cho tôi”. Sau mỗi lần bài viết của Bác được đăng báo, Bác vui mừng khôn xiết, và theo chỉ dẫn của những chủ bút Bác vẫn không quên xem lại từng câu từng chữ, xem bài viết của mình đúng sai chỗ nào, Toàn soạn báo đã sửa lại cho mình ra sao? Bác tập viết di viết lại, khi thì viết diễn giải ra cho dài, lúc là những đoạn ngắn cho súc tích.

nhung-cau-chuyen-ve-bac-va-rut-ra-bai-hoc-2
Bác hò cùng trò chuyện với nhân dân

Cứ sau mỗi ngày làm việc, dù công việc bận bịu tới đâu, Bác vẫn tranh thủ đọc vài trang tiểu thuyết, vừa để giải trí, thư giãn đầu óc lại vừa để trao dồi kiến thức. Bác tập viết những bài phóng sự. Sáng nào Bác cũng viết từ 5 giờ đến 6 giờ rưỡi, tới 7 giờ Bác lại bắt tay vào công việc. Dù trời nóng hay rét Bác cũng không nản chí. Thấm thoắt thời gian trôi đi, cho đến năm 1922, Bác đã trở thành chủ bút của tờ báo “Người cùng khổ” viết bằng 3 thứ tiếng. Tên báo bằng tiếng Pháp đặt ở giữa, chữ Ả Rập bên trái và bên phải là chữ Hán, tất cả đều do Bác viết. Do Tòa soạn báo không có Ban biên tập thường xuyên, nên nhiều khi Bác phải “cáng đáng” mọi việc từ khâu sửa chữa, biên tập bài vở, tới khâu bán báo.

Bài học kinh nghiệm rút ra:

– Chủ tịch Hồ Chí Minh là tấm gương mẫu mực về tinh thần tự học, lấy tự học làm cốt, làm phương thức chủ yếu để nâng cao trình độ mọi mặt của bản thân. Tự học ở Chủ tịch Hồ Chí Minh đã trở thành một triết lý nhân văn sâu sắc với một kế hoạch cụ thể, chặt chẽ, khoa học; với một ý chí và quyết tâm bền bỉ, dẻo dai, tinh thần sáng tạo, tranh thủ mọi lúc, mọi nơi để học. Tấm gương sáng của Người là nguồn cổ vũ, nguồn cảm hứng vô tận cho mỗi người Việt Nam xây dựng xã hội học tập hiện nay.

Câu chuyện 3: Giữ lời hứa

Bác Hồ là vị lãnh tụ vĩ đại, là người cha già kính yêu của dân tộc Việt Nam. Hình ảnh của Người được lưu giữ trong trái tim mỗi người Việt Nam. Hơn bốn mươi năm Bác đã đi xa nhưng Bác vẫn mãi là tấm gương sáng cho hàng triệu người dân Việt Nam và thế giới.

Hồi ở Pác Pó, Bác Hồ sống rất chan hòa với mọi người. Một hôm được tin Bác đi công tác xa, một trong những em bé thường ngày quấn quýt bên Bác chạy đến cầm tay Bác thưa:

– Bác ơi, Bác đi công tác về nhớ mua cho cháu một chiếc vòng bạc nhé!

Bác cúi xuống nhìn em bé âu yếm, xoa đầu em khẽ nói:

– Cháu ở nhà nhớ ngoan ngoãn, khi nào Bác về Bác sẽ mua tặng cháu.

Nói xong Bác vẫy chào mọi người ra đi. Hơn hai năm sau Bác quay trở về, mọi người mừng rỡ ra đón Bác. Ai cũng vui mừng xúm xít hỏi thăm sức khỏe Bác, không một ai còn nhớ đến chuyện năm xưa. Bỗng Bác mở túi lấy ra một chiếc vòng bạc mới tinh trao tận tay em bé – bây giờ đã là một cô bé. Cô bé và mọi người cảm động đến rơi nước mắt. Bác nói:

– Cháu nó nhờ mua tức là nó thích lắm, mình là người lớn đã hứa thì phảilàm được, đó là “chữ tín”. Chúng ta cần phải giữ trọn niềm tin với mọi người.

Bài học kinh nghiệm:

– Bác Hồ là người bận trăm công nghìn việc nhưng Bác vẫn luôn giữ lời hứa với mọi người, đặc biệt là với các em nhỏ. Chúng ta phải biết tôn trọng chữ tín bởi nó là nền tảng, hành vi đạo đức từ xưa đến nay:

Nói lời phải giữ lấy lời

Đừng như con bướm đậu rồi lại bay

– Giữ chữ tín là phẩm chất cao quý trong đời sống xã hội cho nên việc bội tín không chỉ làm xấu bản thân mà con gây tác hại đối với người khác.Ông bà ta có dạy “một lần bất tín, vạn lần bất tin”. Chúng ta phải thực hiện tốt lời mình đã hứa để hoàn thiện nhân cách. Lòng tin bắt nguồn từ xã hội hướng tới cái thiện, chữ tín trở thành phạm trù đạo đức trong quan hệ ứng xử.

Qua câu chuyện này, chúng ta rút ra được rằng nên sống và làm theo tấm gương đạo đức của Bác để xứng đáng với sự tin tưởng, kỳ vọng của mọi người.

Câu chuyện 4: Bài học về sự tiết kiệm

Trước kia khi Thông tấn xã Việt Nam đều đưa bản tin lên cho Bác xem đều đặn mỗi ngày. Vì lúc đầu Thông tấn xã in một mặt cho nên Bác đã phê bình như vậy làm lãng phó giấy. Sau đó, Thông tấn đã cho in hai mặt bằng rô – nê – ô khiến bản tin bị nhòe mực khó đọc hơn. Nhưng, Bác của chúng ta vẫn đọc. Bước sang năm 1969 khi sức khỏe của Người đã suy yếu, mắt mờ đi, Thông tấn xã lo Bác không đọc rõ bản tin nên đã in một mặt để Bác đọc cho rõ. Nhưng khi xem xong, Bác đã giữ lại những thông tin cần thiết, còn lại Người đã chuyển bản tin cho bên Văn phòng của Phủ Chủ tích cắt đem làm phong bì nhằm tiết kiệm giấy hoặc là sử dụng để làm giấy viết dần. Vào ngày 10/05/1969, Người đã viết lại toàn bộ đoạn mở đầu của Bản Di chúc bằng nét mực xanh ở phía sau của tờ Tham khảo xuất bản trước đó 7 ngày ( 3/5/1969 ). Giữa năm 1969, sức khỏe của Bác cũng đã yếu đi nhiều, Bộ Chính trị đã đề nghị khi bàn về những vấn đề quan trọng cảu Đảng và Nhà Nước thì Bác mới chủ trì còn lại những việc khác chỉ cần báo cáo lại sau. Điều đó đã được Bác đồng ý. Cho đến tháng 7 khi Bộ Chính trị họp đưa quyết đinh đối với vấn đề tổ chức 4 ngày lễ lớn của dân tộc trong năm, đó là ngày thành lập Đảng, Quốc Khánh 2/9, ngày sinh Lê – nin, ngày sinh của Bác.

nhung-cau-chuyen-ve-bac-va-rut-ra-bai-hoc-3
Bác Hồ – Tấm gương sáng để học tập

Sau khi thông tin được đưa lên Báo Nhân dân về nghị quyết đã họp bàn thì Bác đọc xong liền mời mọi người tới góp ý. Có lẽ không cần kể tiếp chúng ta cũng biết bác muốn góp ý điều gì? Vâng, đúng như các bạn suy nghĩ, Bác Hồ kính yêu của chúng ta chỉ đồng ý 3 / 4 vấn đề của nghị quyết  và hoàn toàn không đồng ý đưa ngày sinh nhật của Bác 19/5 trở thành một ngày lễ lớn trong năm. Vì lý do, nên để chi phí đầu tư cho sự nghiệp học hành của thế hệ mầm măng của đất nước, tiền giấy mực, chi phí tuyên truyền ngày lễ này thì nên đầu tư cho việc in sách giáo khoa và mua đồ dùng học tập để phục vụ cho công việc giáo dục của các cháu thiếu niên nhi đồng để tránh khỏi lãng phí.

Bài học rút ra

Câu chuyện này đã nhắc nhở chúng ta cần phải biết nhìn lại bản thân để sống cho giản dị hơn, chân thật hơn và quan trọng là biết lối sống tiết kiệm. Chúng ta phải phấn đấu hết mình để tu dưỡng, rèn luyện cho đạo đức và đấu tranh chống lại nạn tham ô lãng phí, Sự tiết kiệm nên được thực hiện từ những điều nhỏ nhất, không hoang phí, xa hoa, không phô trương, bừa bãi. Nên biết cách cân đối mọi thứ, chi tiêu cần đưa ra kế hoạch cụ thể , tính toán. Trong quá trình làm việc và sản xuất, sự tiết kiệm với tinh thần trên sẽ giúp giảm bớt sự hao phí đối với quy trình sản xuất. Ở trong cuộc sống hiện đại, hành động tắt đi một chiếc quạt điện không cần dùng tới, tắt đèn khi trời còn đang sáng và khóa vòi nước lại thật chắc chắn đề tránh rò rỉ nước, chúng ta tận dụng thời gian một cách hiệu quả, tiết kiệm hợp lý một tờ giấy, một cây bút cũng chính là việc chúng ta đang học tập và làm theo bài học về sự tiết kiệm của Người.

Câu chuyện 5: Hai bàn tay trắng – Dám nghĩ dám làm

Năm 1911, năm ấy Bác còn trẻ lắm mới khoảng 21 tuổi. Một hôm anh Ba – tên của Bác hồi ấy, cùng một người bạn đi dạo khắp thành phố Sài Gòn, rồi bỗng đột nhiên anh Ba hỏi người bạn cùng đi:

-Anh Lê, anh có yêu nước không ?

Người bạn đột nhiên đáp:

– Tất nhiên là có chứ!

Anh Ba hỏi tiếp:

-Anh có thể giữ bí mật không?

Người bạn đáp:

– Có

Anh Ba nói tiếp:

– Tôi muốn đi ra nước ngoài, xem nước Pháp và các nước khác. Sau khi xem xét họ làm như thế nào, Tôi sẽ trở về giúp đồng bào chúng ta. Nhưng đi một mình, thật ra cũng có nhiều mạo hiểm, ví như đau ốm… Anh muốn đi với tôi không ?

Anh Lê đáp:

– Nhưng bạn ơi ! Chúng ta lấy đâu ra tiền mà đi ?-

Đây, tiền đây – anh Ba vừa nói vừa giơ hai bàn tay .Chúng ta sẽ làm việc, chúng ta sẽ làm bất cứ việc gì mà sống và để đi. Anh cùng đi với tôi chứ ?

Bị lôi cuốn vì lòng hăng hái của Bác, người bạn đồng ý. Nhưng sau khi suy nghĩ kĩ về cuộc đi có vẽ phiêu lưu, anh Lê không có đủ can đảm để giữ lời hứa. Còn Bác Hồ đã đi ra nước ngoài bằng chính đôi bàn tay của mình. Bác đã làm nhiều nghề khác nhau : Phụ bếp, bồi bàn, quét tuyết… và đi khắp năm châu, bốn biển để tìm con đường cứu dân, cứu nước khỏi ách đô hộ của thực dân phong kiến, giải phóng cho dân tộc.

Bài học kinh nghiệm: 

Câu chuyện trên là một bài học khẳng định bạn hãy vững chí quyết tâm theo đuổi sự nghiệp và đam mê của mình. Chỉ cần bạn có ý chí kiên định, sáng suốt và dũng cảm, cùng với sự kiên trì đối mặt với nhiều khó khăn và thử thách, chắc chắn bạn sẽ thành công.

Với các chia sẻ về những câu chuyện về Bác và rút ra bài học ở đây, hi vọng sẽ giúp ích cho bạn thật nhiều trong cuộc sống. Mọi thông tin thắc mắc và các câu hỏi, các bạn vui lòng để lại trong phần bình luận. Xin chào và hẹn gặp các bạn ở bài viết sau!

Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *